Trong 30 cái bàn cuả lớp 10A8, có một chỗ ngồi kinh dị ở bàn năm bên phải. Không có án mạng nào từng xảy ra ở đây. Không có lời đe doạ kinh hoàng nào khắc trên mặt bàn. Nỗi kinh dị mang hình dáng một tên con trai.
Gương mặt Đông đầy tàn nhang, đôi mắt dài. Gầy một cách khác thường nên cậu ta thường mặc áo khoác, bất kể nóng lạnh. Nhưng ấn tượng nhất vẫn là vô số nhận xét kinh khủng mà Đông chẳng ngại ngần giáng thẳng vào các nạn nhân.
Hồi đầu năm, lớp trưởng Sang thông báo hàng đống công việc sẽ phải triển khai trong tháng. Khi Sang nhảy lên bục giảng, chuẩn bị ghi thời khoá biểu mới, dân tình phía dưới bỗng lặng đi. Thật tai họa, có lẽ do chạy cầu thang mạnh quá, đường chỉ khâu phía sau mông quần Sang toạc một đoạn nhỏ. Lớp lặng phắc. Lớp trưởng nhìn xuống, hơi lo lắng. Chẳng ai dám hé môi. Đúng lúc đó, Đông đứng vụt lên: “Mai mốt Sang kiểm tra quần áo kỹ lưỡng trước khi đi học nghen!” Tiếng cười lác đác rộ lên. Ngoảnh ra sau, lớp trưởng hiểu ngay mọi chuyện, chạy vụt về chỗ. Cuối giờ học, mãi lớp trưởng vẫn chưa dám ra bãi lấy xe. Đông đi ngang qua, tháo cái áo khoác đưa cho lớp trưởng, nói cột ngang eo, che chỗ quần rách là ổn ngay. Lớp trưởng nổi đoá, ném trả. Đông lượm cái áo, đi thẳng ra cửa.
Tags: