<?xml version="1.0" encoding="UTF-8" ?>
<rss version="2.0">
<channel>
<title><![CDATA[NhacMoi's Blog]]></title> 
<link>http://nhacmoi.info/index.php</link> 
<description><![CDATA[Cùng nhau chia sẻ...]]></description> 
<language>vi</language> 
<copyright><![CDATA[NhacMoi's Blog]]></copyright>
<item>
<link>http://nhacmoi.info/read.php?351</link>
<title><![CDATA[Mất đi tình yêu]]></title> 
<author>Admin &lt;trungvip84@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Thơ văn]]></category>
<pubDate>Tue, 22 Jan 2008 14:11:11 +0000</pubDate> 
<guid>http://nhacmoi.info/read.php?351</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	Bây giờ em đã hiểu ý nghĩa của một câu châm ngôn nổi tiếng “Thà yêu và mất mát hơn là không bao giờ yêu.”<br/><br/>Cho dù có xảy ra bất cứ điều gì thì yêu chính bản thân mình sẽ là liều thuốc chữa lành mọi viết thương.<br/><br/>"Khi tình cảm bị tổn thương, nó sẽ bắt đầu quá trình làm lành tự nhiên như vết thương trên cơ thể vậy.<br/>Hãy cứ để quá trình đó xảy ra và tin rằng một ngày kia vết thương sẽ lành lại.<br/>Mọi nỗi đau rồi sẽ qua, nhất định bạn sẽ thấy mình mạnh mẽ hơn, vui vẻ, nhạy cảm và sâu sắc hơn sau đó".<br/><br/>“Vậy, có nghĩa là anh muốn chúng mình chia tay?” Em hỏi một cách yếu ớt và hy vọng câu hỏi của em sẽ không có câu trả lời. Em mường tượng, đó là cách bắt đầu hoặc kết thúc mọi chuyện. Chúng mình đã trải qua những tháng ngày được ở bên nhau, cùng nhau sẻ chia những gì gọi là hạnh phúc nhất, khó khăn nhất và trân trọng nhau nhất. Vậy thì làm sao em có thể xem đây là buổi nói chuyện cuối cùng của chúng mình được chứ.<br/><br/>Em đã cố quên đi một thực tế rằng hầu hết tình cảm học trò không đi đến kết đâu cả. Trong thâm tâm, em luôn nghĩ rằng anh là người duy nhất mà em đã trao trọn tình cảm và cũng là người duy nhất hiểu được em. Em không bao giờ ngờ được ngày tháng cuối cùng của chúng ta lại là một trong những khoảng thời gian nặng nề, khổ sở nhất mà em đã từng trải qua. Điều đó đã lấy đi mọi niềm vui của em. Kết thúc câu chuyện giữa hai chúng ta để rồi bắt đầu những câu chuyện mới của riêng anh và riêng em.<br/><br/>Ngày hôm sau ở trường học, em cố trang bị cho mình một vẻ bề ngoài thật tuyệt để anh thấy tiếc những gì anh đã đánh mất. Thậm chí, em đã cố gắng bắt chuyện tự nhiên với anh như thể trái tim em chưa hề đau đớn, như thể em thấy thoải mái và hạnh phúc hơn. Nhưng trong lòng, em vẫn dõi theo anh, em chỉ thấy được tình yêu và thời gian em đã dành cho anh trong những ngày qua, và cả những đau khổ em nhận được.<br/><br/>Em lang thang trong khuôn viên trường với một tâm trạng hoàn toàn mụ mị, em nghĩ đến anh, mơ đến anh và muốn nói đến anh. Em đã làm cho bạn bè phát điên lên bằng cách liên tục phân tích tình hình của hai đứa. Làm sao để kết thúc được đây? Em đã tìm được một nửa của em khi ở bên anh cơ mà. Lòng em đau lắm, như thể có gì đó đã dứt ra khỏi em mà đi. Em giống như không còn là em của ngày xưa.<br/><br/>Một buổi tối, em thấy mình không thể chịu đựng hơn được nữa. Em bật dậy và gọi cho anh. Không kịp nói đến phút thứ 5, em gục xuống và bật khóc. Em nói rằng em không biết phải sống như thế nào và em rất cần có anh. Em không thể là em khi thiếu anh bên cạnh. Chúng ta đã luôn hiểu nhau, luôn bên nhau, nhiều đến nổi em không thể hình dung được em sẽ phải tự mình vượt qua chuyện này thế nào. Anh nói với em rằng anh luôn luôn quan tâm đến em, và chỉ thế thôi.<br/><br/>Những tuần tiếp đến, em không thể thấy anh đi cùng với những người con gái khác mà không nghĩ rằng người ta đang hẹn hò. Em đã đi tìm sự quan tâm ở người con trai khác.<br/><br/>Em không biết chính xác điều gì đã bắt đầu thay đổi. Em bắt đầu biết đi chơi cùng bạn bè. Em tham gia những câu lạc bộ giải trí và lên lịch cho những kế hoạch sau giờ học. Em làm tất cả mọi thứ để mình luôn được bận rộn!<br/><br/>Dần dần, em đã có thể sống vui vẻ mà không cần có anh. Hơn nữa, em phát hiện ra mình thích làm nhiều thứ và em cũng có thể giúp đỡ được người khác nữa. Em đã biết lắng nghe và đồng cảm với những người bị tổn thương giống như em.<br/><br/>Cuối cùng, em cũng bắt đầu cười và cười thật tươi. Em đã có được những ngày không suy tư, không buồn phiền và không nghĩ đến anh. Em vẫn gặp anh ở trường và em vẫy tay chào. Thực sự em chưa sẵn sàng để trở thành bạn của anh đâu, vì vết thương lòng của em vẫn chưa lành hẳn. Nhưng em biết, em không che đậy một vết thương lớn bằng một thứ băng keo tạm thời để quên hết tất cả. Em để cho vết thương tự lành và cảm thấy đủ đau để biết rằng em đã thực sự quan tâm đến anh.<br/><br/>Phản ứng tự phát, em đã để theo đuổi nhiều chàng trai khác. Nhưng một khi vết thương em lành hẳn, họ lại là người theo đuổi em. Điều tuyệt vời xảy ra là em đã học được cách làm thế nào để mình hoàn toàn là mình, không phải là một nửa của ai khác. Em đang có bạn trai mới và có thể rồi chúng em sẽ chia tay, dẫu biết điều đó sẽ khó vượt qua, em sẽ khóc nhiều và đau khổ nhiều như lần trước, nếu không nói là hơn thế nữa.<br/><br/>Nhưng em tự hỏi nếu em không bao giờ yêu thương kẻ khác thì em đâu biết rằng rằng cảm giác bị tổn thương cũng rất xứng đáng. Bây giờ em đã hiểu ý nghĩa của câu châm ngôn nổi tiếng “Thà yêu và mất mát còn hơn là không bao giờ yêu.” Cho dù có xảy ra bất cứ điều gì thì yêu chính bản thân mình sẽ là liều thuốc chữa lành mọi viết thương.<br/><br/>Theo Mực tím.<br/>Tags - <a href="http://nhacmoi.info/tag.php?tag=tinhyeu" rel="tag">tinhyeu</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://nhacmoi.info/read.php?334</link>
<title><![CDATA[Người bạn của trái tim tôi]]></title> 
<author>Admin &lt;trungvip84@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Thơ văn]]></category>
<pubDate>Fri, 28 Dec 2007 02:08:50 +0000</pubDate> 
<guid>http://nhacmoi.info/read.php?334</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<br/>Trong 30 cái bàn cuả lớp 10A8, có một chỗ ngồi kinh dị ở bàn năm bên phải. Không có án mạng nào từng xảy ra ở đây. Không có lời đe doạ kinh hoàng nào khắc trên mặt bàn. Nỗi kinh dị mang hình dáng một tên con trai.&nbsp;&nbsp;<br/><br/>Gương mặt Đông đầy tàn nhang, đôi mắt dài. Gầy một cách khác thường nên cậu ta thường mặc áo khoác, bất kể nóng lạnh. Nhưng ấn tượng nhất vẫn là vô số nhận xét kinh khủng mà Đông chẳng ngại ngần giáng thẳng vào các nạn nhân. <br/><br/>Hồi đầu năm, lớp trưởng Sang thông báo hàng đống công việc sẽ phải triển khai trong tháng. Khi Sang nhảy lên bục giảng, chuẩn bị ghi thời khoá biểu mới, dân tình phía dưới bỗng lặng đi. Thật tai họa, có lẽ do chạy cầu thang mạnh quá, đường chỉ khâu phía sau mông quần Sang toạc một đoạn nhỏ. Lớp lặng phắc. Lớp trưởng nhìn xuống, hơi lo lắng. Chẳng ai dám hé môi. Đúng lúc đó, Đông đứng vụt lên: “Mai mốt Sang kiểm tra quần áo kỹ lưỡng trước khi đi học nghen!” Tiếng cười lác đác rộ lên. Ngoảnh ra sau, lớp trưởng hiểu ngay mọi chuyện, chạy vụt về chỗ. Cuối giờ học, mãi lớp trưởng vẫn chưa dám ra bãi lấy xe. Đông đi ngang qua, tháo cái áo khoác đưa cho lớp trưởng, nói cột ngang eo, che chỗ quần rách là ổn ngay. Lớp trưởng nổi đoá, ném trả. Đông lượm cái áo, đi thẳng ra cửa. <br/><br/>Ai cũng ngán cái thói nói thẳng toẹt của Đông. Bàn thứ năm chỉ có mình Đông ngồi. Một hôm, thầy chủ nhiệm yêu cầu không được để một chỗ trống bất hợp lý như vậy. Một hồi để cho đám học trò tự sắp đặt, đùn đẩy, thầy buộc tôi, đứa con gái nhút nhát nhất lớp, chuyển lên chỗ ấy. Khỏi nói cũng biết tôi lo lắng đến thế nào.<br/><br/>Ngay hôm đầu tiên đã đụng chuyện. Tôi vừa ngồi vào chỗ, cậu ta nhắc luôn: “Hiền cài lộn nút áo kìa!”. Tôi vội vã cài lại nút, tê tái. Một bữa, kiểm tra một tiết tiếng Anh, thỉnh thoảng tôi lén tra bảng động từ bất quy tắc. Đông chĩa đôi mắt sắc lẻm sang: “Bộ bạn không chịu được nếu không làm như vậy hả?”. Tôi lí&nbsp;&nbsp;nhí: “Mấy bạn khác cũng làm vậy mà!” Đông khịt mũi, quay về bài làm của mình. Tôi như bị chích thuốc tê. Đành tự xoay xở với bài. Những đợt kiểm tra sau, tôi không sao mở lén tài liệu được nữa. Điểm số hơi thấp. Nhưng tôi biết đến một cảm giác nhẹ nhõm, dễ chịu. <br/><br/>Rồi đến một ngày, giờ học trong phòng máy, tôi ngồi trúng một cái ghế có cây đinh nhô lên. Roẹt, gấu váy xanh cuả tôi toạc một đường. Tôi ngồi chết lặng. Tiết cuối cùng, mọi người đã chạy ùa ra khỏi phòng học, tôi ngân ngấn nước mắt vì chẳng biết làm sao mà về. Đông ngang qua chỗ tôi, chẳng nói gì, lẳng lặng đặt cái áo khoác quen thuộc lên bàn rồi đi mất. Tôi buộc tay áo ngang lưng, che chỗ váy rách, tự tin ra bãi lấy xe. Ngày hôm sau, khi tôi trả lại cái áo, lí nhí cảm ơn, chủ nhân hoàn toàn hờ hững. Nhưng, tôi nhận ra là sau tất cả mọi chuyện, “hung thần” không bao giờ nhắc lại sự cố nữa, dù chỉ để mỉm cười.<br/><br/>Tôi dần gần với Đông hơn, chúng tôi trở thành bạn thân bàn số năm từ lúc nào chẳng rõ. Có thể Đông không khéo nói. Có thể Đông quá thẳng. Nhưng rõ ràng, từ ngày đánh bạn với cậu ấy, tôi tốt hơn lên. Thật khó để lắng nghe các nhận xét thẳng thắn. Nhưng nếu can đảm, mình sẽ phát hiện trái tim chân thành phía sau những lời nói ấy<br/><br/>Tác giả: Cá Voi Xanh
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://nhacmoi.info/read.php?333</link>
<title><![CDATA[Món quà dưới gốc cây thông]]></title> 
<author>Admin &lt;trungvip84@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Thơ văn]]></category>
<pubDate>Fri, 28 Dec 2007 02:07:37 +0000</pubDate> 
<guid>http://nhacmoi.info/read.php?333</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	Đêm Noel luôn là thời khắc được mọi người trong gia đình tôi háo hức chờ đón. Sau buổi đi lễ đêm, mọi người trong nhà sẽ tập trung quanh bàn ăn bữa tiệc nguội nho nhỏ do chính tay bà Nội chuẩn bị. Khi nâng cốc, bố sẽ cho phép tôi nếm chút rượu ngọt. Thế nhưng tiết mục tôi háo hức nhất vẫn là màn tặng quà. Các món quà lấp lánh xếp quanh gốc thông. Tất cả khoản tiền tiết kiệm của tôi được lấy ra sử dụng trong dịp này. Đi mua sắm, lập danh sách những thứ mua tặng cho từng người thân là công việc vô cùng thú vị. Thế nhưng, mùa Noel năm nay, bỗng dưng ý nghĩ trong tôi thay đổi. <br/><br/>Tuần trước, khi thu dọn tủ lớn, tôi làm rơi một bọc giấy báo trong ngăn kéo của bà Nội. Khi mở ra, tôi bàng hoàng. Một xấp khăn quàng cổ được xếp gọn gàng. Đó là những chiếc khăn tôi tặng Nội. Cái khăn voan sặc sỡ tôi chọn khi mới 9 tuổi. Khăn bằng nỉ ca-rô mua cách đây hai năm. Còn chiếc khăn khá đắt tiền dệt len màu xám nhạt này là quà tặng của năm ngoái. Tất cả còn mới nguyên, chưa bao giờ được Nội quàng. Tôi bối rối thật sự. Những tháng cuối năm lạnh giá, Nội giữ ấm ra sao, tôi không rõ. Tôi chạy ào ra cửa. Nội vừa đi lễ về, trên vai chỉ là một chiếc khăn len màu nghệ vàng đã giãn mũi đan. Nội quàng nó đã rất lâu, quen thuộc đến nỗi ấn tượng về nó hoàn toàn bạc màu trong trí nhớ của tôi. <br/>Mùa Noel, đau đầu nhất là tìm mua quà tặng bố. Quanh đi quẩn lại, tôi chỉ biết mua cho bố bật lửa, chiếc gạt tàn, hay gần đây nhất, đi Đà Lạt, tôi chọn cho bố một tẩu thuốc chạm trổ thật lạ mắt. Khi dọn tủ, ở ngăn kéo của bố, tôi thu nhặt được không biết bao nhiêu vỏ bao thuốc lá. Đọc lướt qua sổ khám sức khoẻ của bố, tôi giật mình. Phổi bố có một vết nám mờ. Phải chăng những món quà của tôi cũng góp phần tạo nên nó? <br/>Cuối tuần, chú nhóc Pup, con của anh trai tôi, hay về chơi. Pup rất thích chạy vào phòng tôi, lục lọi, nghịch ngợm. Thật quá phiền toái. Tôi đành đóng cửa. Pup chạy chơi quanh nhà, mỗi khi đi qua cánh cửa đóng kín, cu cậu hếch mũi lên, buồn rầu. Tôi mua cho Pup nhiều món đồ chơi đẹp, như một cách dỗ dành. Nhưng hôm nay, tôi nghĩ liệu những món quà tôi tặng khiến Pup vui sướng hơn không? <br/>Sáng chủ nhật tuần này, tôi dậy sớm, đi lễ với bà Nội. Bà vịn vào tay tôi khi sang đường. ở những đoạn rẽ đầy gió, bà thoáng run lên vì lạnh, tôi quàng tay ôm vai bà, không ngượng ngùng bởi cách bày tỏ tình cảm kiểu trẻ con. Buổi trưa, hai bà cháu đi chợ, tôi xách làn, kiên nhẫn chờ bà chậm rãi chọn những thực phẩm nấu cho bữa tiệc nhỏ đêm Giáng sinh. <br/>Tôi đã chọn được quà cho bố mẹ. Chỉ là tình cờ tôi nghe mẹ nói phải thay đôi dép đi trong nhà đã mòn vẹt của bố, kẻo bố có thể trượt ngã ngoài sân trơn. Tôi mua hai đôi gần giống nhau cho bố và mẹ. Bởi khi tôi cúi nhìn chân mẹ, nhận ra đôi dép cũng đã mòn lắm rồi. <br/>Pup này, ngày mai út sẽ dành cả ngày vui đùa cùng Pup trong căn phòng nhỏ. Cánh cửa sẽ không đóng nữa, Pup à! <br/>Và tôi lại đặt dưới gốc thông những món quà của năm nay. Những món quà dành tặng người thân không chỉ gói giấy trang kim, buộc nơ xanh nơ đỏ. Mà được bao bọc bằng cả tình thương yêu, chăm sóc chân thành mà tôi đã tìm ra<br/><br/>Tác giả: Hiền Minh.
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://nhacmoi.info/read.php?328</link>
<title><![CDATA[Bài thơ tặng cha  mẹ]]></title> 
<author>Admin &lt;trungvip84@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Thơ văn]]></category>
<pubDate>Mon, 24 Dec 2007 16:48:08 +0000</pubDate> 
<guid>http://nhacmoi.info/read.php?328</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<a href="http://www.sptimesphotos.com/blogs/popmusic/uploaded_images/lonely-742719.jpeg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://www.sptimesphotos.com/blogs/popmusic/uploaded_images/lonely-742719.jpeg" class="insertimage" alt="Highslide JS" title="点击图片放大" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0" align="left" width="120" height="160"/></a> Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ<br/> Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha.<br/> Nước biển mênh mông không đong đầy tình mẹ.<br/> Mây trời lồng lộng không phủ kín công cha.<br/> Tần tảo sớm hôm mẹ nuôi con khôn lớn.<br/> Mang cả tấm thân gầy cha che chở đời con.<br/> Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc,<br/> Đừng để buồn lên mắt mẹ nghe không.
]]>
</description>
</item>
</channel>
</rss>